Bạn có nghĩ rằng kiến thức trả phí đã chết?



Nghe có vẻ thô ráp, nhưng đó là sự thật.

Không phải là không còn ai trả tiền nữa, mà là bạn không thể mua được những thứ thực sự có giá trị.

Những gì bạn tiêu thụ không phải là kiến thức, mà là "nhận thức sản xuất hàng loạt".

Công thức của kiến thức trả phí, khi phân tích ra, chỉ gồm bốn yếu tố.

Thứ nhất, bao bì xa xỉ.

Ảnh chân dung chuyên nghiệp, poster được thiết kế tỉ mỉ, đề xuất uy tín, tiêu đề gây lo lắng.

Thông điệp gửi đến bạn: đây là chuyên nghiệp, có thể giải quyết vấn đề của bạn.

Thứ hai, công thức tiêu chuẩn.

Một "logic nền tảng" đảo ngược nhận thức cũ (khái niệm cũ được nói theo cách mới).

Ba "phương pháp luận" phổ quát (không chính xác tuyệt đối ở bất kỳ đâu).

Năm "công cụ" kỳ diệu (bảng biểu phức tạp, mẫu, danh sách).

Vài "trường hợp thành công" (được chọn lọc kỹ lưỡng, không thể chứng minh hay bác bỏ).

Thứ ba, gia vị cảm xúc.

Lo lắng: nếu không học ngay, sẽ muộn, những người cùng tuổi đang bỏ rơi bạn.

Hy vọng: sau khi học, sẽ thăng chức, tăng lương, cuộc đời thay đổi hoàn toàn.

Thuộc về: cùng "những người có nhận thức cao".

Cảm giác thích thú: những câu nói hay liên tục xuất hiện, khiến bạn cảm thấy "ồ, hóa ra là vậy".

Thứ tư, tiếp tục gặt hái.

Khóa nhập môn → khóa nâng cao → khóa riêng tư → hội thảo nhóm riêng → gặp mặt kín tại địa phương.

Mỗi cấp đều hứa hẹn "bí mật cốt lõi sâu hơn", mỗi cấp đều đòi hỏi nhiều tiền hơn.

Tại sao học nhiều mà vẫn không thể sống tốt cuộc đời này?

Ba ảo tưởng.

Ảo tưởng thứ nhất: "Thuốc giải" nằm ở bên ngoài.

Gợi ý rằng vấn đề của bạn có giải pháp bên ngoài, có thể tiêu chuẩn hóa, có thể mua được.

Sự thật: những vấn đề thực sự phức tạp của cuộc sống, giải pháp phải mọc lên từ chính đất đai cuộc sống của bạn.

Ảo tưởng thứ hai: "Kiên trì" sẽ dẫn đến thành công.

Nếu không có hiệu quả, đổ lỗi cho khả năng thực thi của bạn không đủ hoặc ý chí không đủ mạnh.

Sự thật: nếu một hướng đi cần bạn liên tục dùng "ý chí" để kiên trì, thường là dấu hiệu rằng hướng đó không phù hợp với bạn.

Ảo tưởng thứ ba: "Biết" bằng "làm được".

Ghi chú, vẽ sơ đồ tư duy, chia sẻ câu nói hay, bạn nghĩ mình đang tiến bộ.

Sự thật: giữa "biết" và "làm được" là một đại dương rộng lớn.

Tên gọi của nó là: thực hành lặp lại, thử sai đau đớn, phản hồi liên tục, nhàm chán kéo dài, dũng cảm đối mặt với thế giới thực.

Kiến thức trả phí đã chết, thứ gì đang ra đời?

Thứ nhất, xây dựng thỏa thuận chung.

Không trả tiền để "nghe một người giảng bài", mà trả tiền để "tham gia một cộng đồng vận hành theo quy tắc tốt hơn".

Trả tiền không phải để mua nội dung, mà để có quyền tham gia xây dựng chung và một bộ quy tắc sống lành mạnh hơn.

Thứ hai, hỗ trợ cài đặt lại hệ thống.

Nhu cầu thực sự không phải là "nhiều kiến thức hơn", mà là "làm thế nào để cài đặt lại hệ điều hành hỗn loạn của tôi thành một phiên bản lành mạnh, hiệu quả, phù hợp hơn với tôi".

Cung cấp không phải là "thông tin", mà là chẩn đoán hệ thống, nâng cấp giao thức, hỗ trợ môi trường.

Thứ ba, vòng lặp sáng tạo nhỏ.

Lĩnh vực có giá trị nhất không phải nơi khiến người ta "nhập thêm", mà là nơi khiến người ta "bắt đầu xuất ra".

Dù xuất ra nhỏ bé, vụng về.

Thực sự thay đổi xảy ra ở lần đầu tiên từ tiêu dùng chuyển sang sáng tạo.

Ba lời khuyên dành cho những người vẫn muốn trả phí.

Thứ nhất, trả tiền cho "gương soi".

Cái gương này không khen bạn đẹp, mà phản ánh rõ ràng, vô tình, trung thực trạng thái thực của hệ thống của bạn.

Một "gương soi" tốt giúp bạn nhìn rõ vấn đề, chứ không phải cung cấp câu trả lời.

Thứ hai, trả tiền cho "môi trường".

Con người là sản phẩm của môi trường.

Trả tiền cho một môi trường vận hành theo quy tắc lành mạnh hơn, tập hợp những người cùng tần số, khuyến khích sáng tạo thay vì tiêu dùng.

Đây là khoản đầu tư tự thân hiệu quả nhất.

Thứ ba, trả tiền cho "khả năng".

Những thứ đắt nhất không phải là "kết quả chắc chắn" (thường là lừa đảo), mà là "khả năng thực sự".

Trả tiền cho một không gian cho phép bạn an toàn thử nghiệm một lối sống khác, xác minh quy tắc khác, khám phá danh tính khác.

Không đảm bảo thành công, nhưng đảm bảo rằng khi bạn thử sai, bạn không trông quá tệ.

Cuối cùng, nói thật lòng.

Kiến thức trả phí đã chết, vì nó đã đơn giản hóa quá trình phát triển phức tạp của cuộc sống thành một "sản phẩm" có thể tiêu chuẩn hóa.

Chết vì nó đã dùng ảo tưởng "biết", thay thế cho sự gian nan của "trở thành".

Chết vì nó đã đáp ứng điểm yếu của con người, thay vì kích thích tiềm năng của con người.

Nhưng chỉ có kiến thức trả phí như một sản phẩm công nghiệp mới chết.

Những thứ mới đang mọc lên: ghi chép chân thực hơn, giao thức lành mạnh hơn, cộng đồng sáng tạo nhỏ hơn nhưng vững chắc hơn.

Điều bạn cần không còn là "trả tiền để học kiến thức", mà là tìm đất đai của riêng bạn, cầm lấy công cụ của mình, bắt đầu xây dựng.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim