Thông tin từ APP Caijing Zhitong, Trung tâm Nghiên cứu của CITIC Securities cho biết, cải cách tài sản nhà nước ba nguồn (quản lý tài nguyên, tài sản và vốn nhà nước theo nguyên tắc “tích hợp tài sản, chứng khoán hóa, đòn bẩy”) là thực tiễn cải cách hệ thống hóa hoạt động này, đã hình thành mô hình kết hợp giữa thiết kế cấp trung ương và thực tiễn phân biệt địa phương. Cải cách nổi bật với đặc điểm chung, các địa phương đều lấy “xác định quyền sở hữu—xác định giá trị—phân loại hoạt động” làm phương pháp cốt lõi, dựa vào các công cụ thị trường như REITs, hợp nhất và mua lại để xây dựng vòng tuần hoàn lành mạnh “tích trữ—thu hồi vốn—đầu tư lại”, nhằm phục vụ mục tiêu ổn định tăng trưởng và phòng ngừa rủi ro.
Cải cách không chỉ là nền tảng quan trọng cho nợ địa phương mà còn thúc đẩy tài chính chuyển từ phụ thuộc đất đai sang dựa trên tài sản, làm gia tăng sự phân hóa tín dụng khu vực do đặc thù tài nguyên chi phối. Ở cấp thị trường vốn, các cơ hội đầu tư cốt lõi gồm hợp nhất và mua lại doanh nghiệp nhà nước, bổ sung tài sản chất lượng cao, đánh giá lại giá trị tài nguyên và các sản phẩm chứng khoán hóa tài sản, dự kiến sẽ hưởng lợi đầy đủ từ việc cải tiến sâu hơn, định hình lại giá trị.
Bốn cơ hội đáng chú ý gồm: thứ nhất, hợp nhất và mua lại doanh nghiệp nhà nước, tập trung vào hợp nhất nguồn lực khu vực trong lĩnh vực công nghiệp công cộng, giao thông; thứ hai, bổ sung tài sản chất lượng cao vào các công ty niêm yết để định giá lại, chú trọng các ngành năng lượng điện lực, du lịch văn hóa; thứ ba, đánh giá lại giá trị các yếu tố dữ liệu, khoáng sản hiếm; thứ tư, các sản phẩm chứng khoán hóa tài sản trong lĩnh vực hạ tầng tiêu dùng, nhà ở cho thuê đảm bảo xã hội, dự kiến hưởng lợi từ việc cải cách sâu hơn, giải phóng giá trị. Nhìn chung, cải cách tài sản nhà nước ba nguồn đang thúc đẩy quản lý tài sản nhà nước chuyển sang vận hành động động và quản trị toàn vòng đời, trở thành động lực quan trọng cho phát triển kinh tế địa phương chất lượng cao.
Quan điểm chính của CITIC Securities như sau:
Cải cách tài sản nhà nước ba nguồn là thực tiễn quản lý và kích hoạt hệ thống tài nguyên, tài sản và vốn nhà nước theo nguyên tắc “tích hợp tài sản, chứng khoán hóa, đòn bẩy”, trọng tâm là sử dụng phương pháp “xác định quyền sở hữu—xác định giá trị—phân loại hoạt động” dựa vào các công cụ thị trường để kích hoạt giá trị tồn kho, phục vụ mục tiêu ổn định tăng trưởng và phòng ngừa rủi ro vĩ mô. Hệ thống chính sách thể hiện mô hình thiết kế cấp trung ương và thực thi phân biệt địa phương, trung ương tập trung vào việc kích hoạt tài sản tồn kho và phòng ngừa nợ tiềm ẩn, xác định rõ ranh giới hợp lệ; địa phương, tiêu biểu là chính sách “1+N” của Hồ Bắc, xây dựng khung thúc đẩy hệ thống, đồng thời cải cách đã trở thành nhiệm vụ trọng tâm trong nâng cao sâu sắc cải cách doanh nghiệp nhà nước.
Thực tiễn các địa phương thể hiện rõ nét sự phân hóa: Hồ Bắc tích hợp cải cách vào hệ thống tài chính lớn, tập trung vào hoạt động toàn chuỗi để kích hoạt dịch vụ nợ và tăng thu ngân sách; An Huy lấy “tài sản lớn” toàn diện làm trung tâm, qua việc thống nhất sổ sách và điều phối liên bộ để nâng cao hiệu quả phân bổ tài sản; Hồ Nam chú trọng vào tài nguyên tự nhiên và quyền lợi sinh thái, sử dụng mô hình quyền kinh doanh đặc thù để mở đường chuyển đổi giá trị; Quảng Đông thúc đẩy dữ liệu tài sản và tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước song song, tăng cường liên kết ngành và thị trường vốn; Chiết Giang tập trung vào phát hành quy mô lớn REITs, xây dựng vòng thoái vốn tài sản chuẩn hóa và tái đầu tư. Dù các phương thức khác nhau, các địa phương đều lấy REITs, hợp nhất và mua lại doanh nghiệp nhà nước làm công cụ trung tâm.
Cải cách này có ảnh hưởng sâu rộng đến kinh tế và nợ địa phương: vừa là nền tảng quan trọng cho nợ địa phương, bổ sung dòng tiền trả nợ qua hoạt động kích hoạt tài sản, tối ưu hóa cấu trúc tài chính; vừa thúc đẩy tài chính chuyển từ phụ thuộc đất đai sang dựa trên tài sản, hướng dòng vốn vào các lĩnh vực sáng tạo công nghệ mới, nâng cao tính bền vững của tài chính. Đồng thời, cải cách làm gia tăng phân hóa tín dụng khu vực, đặc biệt dựa trên đặc thù tài nguyên, năng lực thực thi chính sách và mức độ thị trường hóa, trở thành các tiêu chuẩn đánh giá lại năng lực tài chính địa phương.
Ở cấp thị trường vốn, bốn cơ hội chính gồm: hợp nhất và mua lại doanh nghiệp nhà nước, tập trung vào hợp nhất nguồn lực khu vực trong lĩnh vực công nghiệp công cộng, giao thông; bổ sung tài sản chất lượng cao vào các công ty niêm yết để định giá lại, chú trọng các ngành năng lượng điện lực, du lịch văn hóa; đánh giá lại giá trị các yếu tố dữ liệu, khoáng sản hiếm; các sản phẩm chứng khoán hóa tài sản trong lĩnh vực hạ tầng tiêu dùng, nhà ở cho thuê xã hội, dự kiến hưởng lợi từ việc cải cách sâu hơn, giải phóng giá trị. Nhìn chung, cải cách tài sản nhà nước ba nguồn đang thúc đẩy quản lý tài sản nhà nước chuyển sang vận hành linh hoạt và quản trị toàn vòng đời, trở thành động lực quan trọng cho phát triển kinh tế địa phương chất lượng cao.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Chứng khoán China CITIC: Cải cách tài sản của doanh nghiệp nhà nước ba sở hữu tái cấu trúc giá trị tài sản Quan tâm đến bốn cơ hội đầu tư
Thông tin từ APP Caijing Zhitong, Trung tâm Nghiên cứu của CITIC Securities cho biết, cải cách tài sản nhà nước ba nguồn (quản lý tài nguyên, tài sản và vốn nhà nước theo nguyên tắc “tích hợp tài sản, chứng khoán hóa, đòn bẩy”) là thực tiễn cải cách hệ thống hóa hoạt động này, đã hình thành mô hình kết hợp giữa thiết kế cấp trung ương và thực tiễn phân biệt địa phương. Cải cách nổi bật với đặc điểm chung, các địa phương đều lấy “xác định quyền sở hữu—xác định giá trị—phân loại hoạt động” làm phương pháp cốt lõi, dựa vào các công cụ thị trường như REITs, hợp nhất và mua lại để xây dựng vòng tuần hoàn lành mạnh “tích trữ—thu hồi vốn—đầu tư lại”, nhằm phục vụ mục tiêu ổn định tăng trưởng và phòng ngừa rủi ro.
Cải cách không chỉ là nền tảng quan trọng cho nợ địa phương mà còn thúc đẩy tài chính chuyển từ phụ thuộc đất đai sang dựa trên tài sản, làm gia tăng sự phân hóa tín dụng khu vực do đặc thù tài nguyên chi phối. Ở cấp thị trường vốn, các cơ hội đầu tư cốt lõi gồm hợp nhất và mua lại doanh nghiệp nhà nước, bổ sung tài sản chất lượng cao, đánh giá lại giá trị tài nguyên và các sản phẩm chứng khoán hóa tài sản, dự kiến sẽ hưởng lợi đầy đủ từ việc cải tiến sâu hơn, định hình lại giá trị.
Bốn cơ hội đáng chú ý gồm: thứ nhất, hợp nhất và mua lại doanh nghiệp nhà nước, tập trung vào hợp nhất nguồn lực khu vực trong lĩnh vực công nghiệp công cộng, giao thông; thứ hai, bổ sung tài sản chất lượng cao vào các công ty niêm yết để định giá lại, chú trọng các ngành năng lượng điện lực, du lịch văn hóa; thứ ba, đánh giá lại giá trị các yếu tố dữ liệu, khoáng sản hiếm; thứ tư, các sản phẩm chứng khoán hóa tài sản trong lĩnh vực hạ tầng tiêu dùng, nhà ở cho thuê đảm bảo xã hội, dự kiến hưởng lợi từ việc cải cách sâu hơn, giải phóng giá trị. Nhìn chung, cải cách tài sản nhà nước ba nguồn đang thúc đẩy quản lý tài sản nhà nước chuyển sang vận hành động động và quản trị toàn vòng đời, trở thành động lực quan trọng cho phát triển kinh tế địa phương chất lượng cao.
Quan điểm chính của CITIC Securities như sau:
Cải cách tài sản nhà nước ba nguồn là thực tiễn quản lý và kích hoạt hệ thống tài nguyên, tài sản và vốn nhà nước theo nguyên tắc “tích hợp tài sản, chứng khoán hóa, đòn bẩy”, trọng tâm là sử dụng phương pháp “xác định quyền sở hữu—xác định giá trị—phân loại hoạt động” dựa vào các công cụ thị trường để kích hoạt giá trị tồn kho, phục vụ mục tiêu ổn định tăng trưởng và phòng ngừa rủi ro vĩ mô. Hệ thống chính sách thể hiện mô hình thiết kế cấp trung ương và thực thi phân biệt địa phương, trung ương tập trung vào việc kích hoạt tài sản tồn kho và phòng ngừa nợ tiềm ẩn, xác định rõ ranh giới hợp lệ; địa phương, tiêu biểu là chính sách “1+N” của Hồ Bắc, xây dựng khung thúc đẩy hệ thống, đồng thời cải cách đã trở thành nhiệm vụ trọng tâm trong nâng cao sâu sắc cải cách doanh nghiệp nhà nước.
Thực tiễn các địa phương thể hiện rõ nét sự phân hóa: Hồ Bắc tích hợp cải cách vào hệ thống tài chính lớn, tập trung vào hoạt động toàn chuỗi để kích hoạt dịch vụ nợ và tăng thu ngân sách; An Huy lấy “tài sản lớn” toàn diện làm trung tâm, qua việc thống nhất sổ sách và điều phối liên bộ để nâng cao hiệu quả phân bổ tài sản; Hồ Nam chú trọng vào tài nguyên tự nhiên và quyền lợi sinh thái, sử dụng mô hình quyền kinh doanh đặc thù để mở đường chuyển đổi giá trị; Quảng Đông thúc đẩy dữ liệu tài sản và tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước song song, tăng cường liên kết ngành và thị trường vốn; Chiết Giang tập trung vào phát hành quy mô lớn REITs, xây dựng vòng thoái vốn tài sản chuẩn hóa và tái đầu tư. Dù các phương thức khác nhau, các địa phương đều lấy REITs, hợp nhất và mua lại doanh nghiệp nhà nước làm công cụ trung tâm.
Cải cách này có ảnh hưởng sâu rộng đến kinh tế và nợ địa phương: vừa là nền tảng quan trọng cho nợ địa phương, bổ sung dòng tiền trả nợ qua hoạt động kích hoạt tài sản, tối ưu hóa cấu trúc tài chính; vừa thúc đẩy tài chính chuyển từ phụ thuộc đất đai sang dựa trên tài sản, hướng dòng vốn vào các lĩnh vực sáng tạo công nghệ mới, nâng cao tính bền vững của tài chính. Đồng thời, cải cách làm gia tăng phân hóa tín dụng khu vực, đặc biệt dựa trên đặc thù tài nguyên, năng lực thực thi chính sách và mức độ thị trường hóa, trở thành các tiêu chuẩn đánh giá lại năng lực tài chính địa phương.
Ở cấp thị trường vốn, bốn cơ hội chính gồm: hợp nhất và mua lại doanh nghiệp nhà nước, tập trung vào hợp nhất nguồn lực khu vực trong lĩnh vực công nghiệp công cộng, giao thông; bổ sung tài sản chất lượng cao vào các công ty niêm yết để định giá lại, chú trọng các ngành năng lượng điện lực, du lịch văn hóa; đánh giá lại giá trị các yếu tố dữ liệu, khoáng sản hiếm; các sản phẩm chứng khoán hóa tài sản trong lĩnh vực hạ tầng tiêu dùng, nhà ở cho thuê xã hội, dự kiến hưởng lợi từ việc cải cách sâu hơn, giải phóng giá trị. Nhìn chung, cải cách tài sản nhà nước ba nguồn đang thúc đẩy quản lý tài sản nhà nước chuyển sang vận hành linh hoạt và quản trị toàn vòng đời, trở thành động lực quan trọng cho phát triển kinh tế địa phương chất lượng cao.