Khi chúng ta nói về os países mais ricos do mundo, thường sẽ nghĩ đến các siêu cường và trung tâm tài chính. Nhưng định nghĩa về sự giàu có còn xa hơn GDP đơn thuần. Đến năm 2025, toàn cầu đã vượt mốc 3000 tỷ phú, họ kiểm soát tổng tài sản hơn 16 nghìn tỷ USD, nhưng phân phối khối tài sản khổng lồ này lại cực kỳ không đều — tập trung vào số ít quốc gia.
Ba vua của sự tập trung tài sản cao độ
78 quốc gia và vùng lãnh thổ trên toàn cầu có ít nhất một tỷ phú, nhưng top 3 chiếm hơn một nửa tài sản và dân số.
Hoa Kỳ: Không thể tranh cãi vị trí số một
Hoa Kỳ có 902 tỷ phú, tổng tài sản 6.8 nghìn tỷ USD, con số này vượt xa vị trí thứ hai. Đằng sau là hệ sinh thái công nghệ của Silicon Valley, hệ thống tài chính của Wall Street và văn hóa khởi nghiệp lan tỏa khắp cả nước. Người giàu nhất nước Mỹ — Elon Musk — có tài sản lên tới 342 tỷ USD, bằng với GDP của nhiều quốc gia.
Trung Quốc: Thách thức đang nhanh chóng bắt kịp
Trung Quốc đứng thứ hai với 450 tỷ phú và tổng tài sản 1.7 nghìn tỷ USD. Thúc đẩy bởi thương mại điện tử, nền tảng công nghệ và ngành sản xuất. Tài sản của Zhang Yiming, sáng lập ByteDance, đạt 65.5 tỷ USD, thể hiện cách tạo ra của cải trong thời đại kinh tế mới.
Ấn Độ: Lực lượng mới đầy tiềm năng
Ấn Độ có 205 tỷ phú, tổng tài sản 941 tỷ USD. Dù con số có vẻ nhỏ hơn, nhưng đà tăng trưởng rất mạnh. Người giàu nhất Ấn Độ — Mukesh Ambani — sở hữu 92.5 tỷ USD, phản ánh sự tích tụ của cải nhanh chóng tại thị trường mới nổi châu Á.
Các trung tâm kinh tế lớn của châu Âu
Đức thể hiện mạnh nhất ở châu Âu, có 171 tỷ phú, tổng tài sản 793 tỷ USD, ngành công nghiệp chế tạo và bán lẻ giữ vị trí chủ đạo. Nga dù có 140 tỷ phú, nhưng tổng tài sản chỉ 580 tỷ USD, ngành năng lượng và hàng hóa cơ bản vẫn là nguồn chính của cải.
Ý (74 tỷ phú, 339 tỷ USD) và Anh (55 tỷ phú, 238 tỷ USD) duy trì vị thế giàu có qua các thương hiệu tiêu dùng và dịch vụ tài chính.
Những nhà vô hình của khu vực châu Á Thái Bình Dương
Hồng Kông với 66 tỷ phú và 335 tỷ USD tiếp tục giữ vai trò trung tâm tài chính quốc tế. Hàn Quốc dù chưa lọt top 10 tỷ phú, nhưng các tập đoàn gia đình và ngành công nghệ đã tích lũy tổng tài sản 11 nghìn tỷ USD cho quốc gia.
Dấu hiệu suy giảm của Brazil
Brazil xếp thứ chín, có 56 tỷ phú, tổng tài sản giảm còn 212 tỷ USD, giảm rõ rệt so với năm trước. Biến động tỷ giá và bất ổn kinh tế là nguyên nhân chính.
Tiêu chuẩn thực sự để đo lường sự giàu có của một quốc gia
Chỉ số số lượng tỷ phú là phiến diện. Chỉ số toàn diện hơn là tổng tài sản của các hộ gia đình, phản ánh tích lũy vốn của toàn bộ quốc gia.
Theo Báo cáo tài sản toàn cầu của UBS 2025, os países mais ricos do mundo xếp theo tổng tài sản là:
Hoa Kỳ: 163.1 nghìn tỷ USD
Trung Quốc: 91.1 nghìn tỷ USD
Nhật Bản: 21.3 nghìn tỷ USD
Vương quốc Anh: 18.1 nghìn tỷ USD
Đức: 17.7 nghìn tỷ USD
Ấn Độ: 16.0 nghìn tỷ USD
Pháp: 15.5 nghìn tỷ USD
Canada: 11.6 nghìn tỷ USD
Hàn Quốc: 11.0 nghìn tỷ USD
Ý: 10.6 nghìn tỷ USD
Brazil xếp thứ 16, tổng tài sản 4.8 nghìn tỷ USD.
Tại sao có quốc gia giàu có, quốc gia khác lại nghèo đói?
Tài nguyên và dân số không phải yếu tố quyết định, năng suất lao động mới là. Năng suất lao động nghĩa là tạo ra nhiều giá trị hơn với ít tài nguyên hơn — thông qua công nghệ, vốn nhân lực và hiệu quả.
Các quốc gia có năng suất cao thể hiện:
Mức lương công nhân cao hơn
Lợi nhuận doanh nghiệp khả quan hơn
Tiền tệ ổn định hơn
Dòng vốn nước ngoài vào nhiều hơn
Năng suất này dựa trên bốn trụ cột:
Giáo dục và y tế — lực lượng lao động chất lượng cao và dân số khỏe mạnh nâng cao năng lực sản xuất chung
Hạ tầng cơ sở — hệ thống đường xá, cảng, mạng lưới năng lượng và viễn thông hoàn chỉnh giảm chi phí kinh doanh
Đổi mới công nghệ — đầu tư R&D, tự động hóa và số hóa thúc đẩy hiệu quả kinh tế
Ổn định thể chế — pháp quyền, ổn định chính trị và tỷ lệ tham nhũng thấp tạo điều kiện cho đầu tư dài hạn
Hoa Kỳ duy trì vị trí dẫn đầu không chỉ vì quy mô lớn, mà còn vì liên tục đổi mới. Trung Quốc nhanh chóng bắt kịp nhờ lợi thế ngành sản xuất và đầu tư công nghệ. Ngược lại, nhiều quốc gia giàu tài nguyên lại trì trệ do hệ thống yếu kém và phụ thuộc quá nhiều vào hàng hóa cơ bản.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Phân phối của cải toàn cầu năm 2025: Những quốc gia nào thực sự giàu có?
Khi chúng ta nói về os países mais ricos do mundo, thường sẽ nghĩ đến các siêu cường và trung tâm tài chính. Nhưng định nghĩa về sự giàu có còn xa hơn GDP đơn thuần. Đến năm 2025, toàn cầu đã vượt mốc 3000 tỷ phú, họ kiểm soát tổng tài sản hơn 16 nghìn tỷ USD, nhưng phân phối khối tài sản khổng lồ này lại cực kỳ không đều — tập trung vào số ít quốc gia.
Ba vua của sự tập trung tài sản cao độ
78 quốc gia và vùng lãnh thổ trên toàn cầu có ít nhất một tỷ phú, nhưng top 3 chiếm hơn một nửa tài sản và dân số.
Hoa Kỳ: Không thể tranh cãi vị trí số một
Hoa Kỳ có 902 tỷ phú, tổng tài sản 6.8 nghìn tỷ USD, con số này vượt xa vị trí thứ hai. Đằng sau là hệ sinh thái công nghệ của Silicon Valley, hệ thống tài chính của Wall Street và văn hóa khởi nghiệp lan tỏa khắp cả nước. Người giàu nhất nước Mỹ — Elon Musk — có tài sản lên tới 342 tỷ USD, bằng với GDP của nhiều quốc gia.
Trung Quốc: Thách thức đang nhanh chóng bắt kịp
Trung Quốc đứng thứ hai với 450 tỷ phú và tổng tài sản 1.7 nghìn tỷ USD. Thúc đẩy bởi thương mại điện tử, nền tảng công nghệ và ngành sản xuất. Tài sản của Zhang Yiming, sáng lập ByteDance, đạt 65.5 tỷ USD, thể hiện cách tạo ra của cải trong thời đại kinh tế mới.
Ấn Độ: Lực lượng mới đầy tiềm năng
Ấn Độ có 205 tỷ phú, tổng tài sản 941 tỷ USD. Dù con số có vẻ nhỏ hơn, nhưng đà tăng trưởng rất mạnh. Người giàu nhất Ấn Độ — Mukesh Ambani — sở hữu 92.5 tỷ USD, phản ánh sự tích tụ của cải nhanh chóng tại thị trường mới nổi châu Á.
Các trung tâm kinh tế lớn của châu Âu
Đức thể hiện mạnh nhất ở châu Âu, có 171 tỷ phú, tổng tài sản 793 tỷ USD, ngành công nghiệp chế tạo và bán lẻ giữ vị trí chủ đạo. Nga dù có 140 tỷ phú, nhưng tổng tài sản chỉ 580 tỷ USD, ngành năng lượng và hàng hóa cơ bản vẫn là nguồn chính của cải.
Ý (74 tỷ phú, 339 tỷ USD) và Anh (55 tỷ phú, 238 tỷ USD) duy trì vị thế giàu có qua các thương hiệu tiêu dùng và dịch vụ tài chính.
Những nhà vô hình của khu vực châu Á Thái Bình Dương
Hồng Kông với 66 tỷ phú và 335 tỷ USD tiếp tục giữ vai trò trung tâm tài chính quốc tế. Hàn Quốc dù chưa lọt top 10 tỷ phú, nhưng các tập đoàn gia đình và ngành công nghệ đã tích lũy tổng tài sản 11 nghìn tỷ USD cho quốc gia.
Dấu hiệu suy giảm của Brazil
Brazil xếp thứ chín, có 56 tỷ phú, tổng tài sản giảm còn 212 tỷ USD, giảm rõ rệt so với năm trước. Biến động tỷ giá và bất ổn kinh tế là nguyên nhân chính.
Tiêu chuẩn thực sự để đo lường sự giàu có của một quốc gia
Chỉ số số lượng tỷ phú là phiến diện. Chỉ số toàn diện hơn là tổng tài sản của các hộ gia đình, phản ánh tích lũy vốn của toàn bộ quốc gia.
Theo Báo cáo tài sản toàn cầu của UBS 2025, os países mais ricos do mundo xếp theo tổng tài sản là:
Brazil xếp thứ 16, tổng tài sản 4.8 nghìn tỷ USD.
Tại sao có quốc gia giàu có, quốc gia khác lại nghèo đói?
Tài nguyên và dân số không phải yếu tố quyết định, năng suất lao động mới là. Năng suất lao động nghĩa là tạo ra nhiều giá trị hơn với ít tài nguyên hơn — thông qua công nghệ, vốn nhân lực và hiệu quả.
Các quốc gia có năng suất cao thể hiện:
Năng suất này dựa trên bốn trụ cột:
Giáo dục và y tế — lực lượng lao động chất lượng cao và dân số khỏe mạnh nâng cao năng lực sản xuất chung
Hạ tầng cơ sở — hệ thống đường xá, cảng, mạng lưới năng lượng và viễn thông hoàn chỉnh giảm chi phí kinh doanh
Đổi mới công nghệ — đầu tư R&D, tự động hóa và số hóa thúc đẩy hiệu quả kinh tế
Ổn định thể chế — pháp quyền, ổn định chính trị và tỷ lệ tham nhũng thấp tạo điều kiện cho đầu tư dài hạn
Hoa Kỳ duy trì vị trí dẫn đầu không chỉ vì quy mô lớn, mà còn vì liên tục đổi mới. Trung Quốc nhanh chóng bắt kịp nhờ lợi thế ngành sản xuất và đầu tư công nghệ. Ngược lại, nhiều quốc gia giàu tài nguyên lại trì trệ do hệ thống yếu kém và phụ thuộc quá nhiều vào hàng hóa cơ bản.