Tôi nhớ những thập niên 80 cuối cùng, đầu 90… Ngay khi tháng 12 đến, trong nhà lại tràn ngập sự háo hức, như thể thế giới chỉ xoay quanh khu phố của chúng tôi vậy. Tết Nguyên Đán ngày xưa không giống như bây giờ, không đầy những trung tâm mua sắm sáng rực, những món quà đắt tiền hay những bài đăng trên mạng xã hội. Ngày đó, đêm Giao Thừa là một buổi tối trong căn nhà ấm áp, với những bông tuyết từ từ tan trên cửa sổ. Mùi thơm của gia vị thoảng qua từ mẹ tôi nhồi gà tây trong bếp làm cả nhà cảm thấy ấm cúng. Bên ngoài thường hay tuyết rơi. Cái tuyết nhẹ, im lặng đó… Ngay khi thức dậy buổi sáng, chúng tôi chạy ra cửa sổ. Con phố trắng xóa, khói bốc lên từ ống khói nhà hàng xóm. Chúng tôi vội vàng ra đường để làm người tuyết; đặt cà rốt làm mũi, than đá làm mắt, rồi cười đùa và hỏi nhau, "Nó có sống lại không?" Khi về nhà, chúng tôi uống sô-đá nóng hoặc boza mẹ đã chuẩn bị, tay đông cứng, má đỏ ửng. Những món quà cũng khác xưa. Không phải đồ chơi đắt tiền, mà là một đôi tất len, bộ bút màu sắc hoặc vài viên sô-cô-la mẹ lấy từ túi áo… Nhưng niềm vui khi mở món quà đó khác xa so với ngày nay. Bởi vì không phải giá trị của món quà mới quan trọng, mà là sự ấm áp của bàn tay người tặng. Và phần tuyệt vời nhất là được ở cùng một phòng với gia đình. Mẹ, cha, anh chị em… Không ai nhìn điện thoại, không ai nói, "Chụp hình ngay đi." Chúng tôi chỉ cười đùa, háo hức cùng nhau, sống trọn đêm kỳ diệu đó. Khi đồng hồ điểm nửa đêm, chúng tôi cùng đếm ngược trên TV, hét lớn "10… 9… 8…" cùng nhau. Rồi ôm lấy nhau và chân thành nói, "Chúc mừng năm mới." Bây giờ nghĩ lại, món quà lớn nhất của những đêm Giao Thừa đó chính là tình yêu vô bờ bến và cảm giác thuộc về nhau. Thật đơn giản, thật chân thực biết bao nhiêu… Ngày nay, đèn sáng hơn, quà tặng có thể lớn hơn, nhưng cảm giác ấm áp của mái ấm, mùi tuyết, giọng nói của mẹ, tiếng cười của cha… Chúng không bao giờ trở lại nữa. Tôi nhớ những ngày đó. Tôi nhớ cái háo hức trong sáng đó, tình yêu vô điều kiện đó. Có thể một ngày nào đó tuyết sẽ rơi lần nữa và đánh thức đứa trẻ trong tôi, dù chỉ trong một buổi tối. Chúc mừng năm mới, tuổi thơ của tôi… Chúc mừng năm mới những Giáng Sinh đẹp đẽ đó.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Tôi nhớ những thập niên 80 cuối cùng, đầu 90… Ngay khi tháng 12 đến, trong nhà lại tràn ngập sự háo hức, như thể thế giới chỉ xoay quanh khu phố của chúng tôi vậy. Tết Nguyên Đán ngày xưa không giống như bây giờ, không đầy những trung tâm mua sắm sáng rực, những món quà đắt tiền hay những bài đăng trên mạng xã hội. Ngày đó, đêm Giao Thừa là một buổi tối trong căn nhà ấm áp, với những bông tuyết từ từ tan trên cửa sổ. Mùi thơm của gia vị thoảng qua từ mẹ tôi nhồi gà tây trong bếp làm cả nhà cảm thấy ấm cúng. Bên ngoài thường hay tuyết rơi. Cái tuyết nhẹ, im lặng đó… Ngay khi thức dậy buổi sáng, chúng tôi chạy ra cửa sổ. Con phố trắng xóa, khói bốc lên từ ống khói nhà hàng xóm. Chúng tôi vội vàng ra đường để làm người tuyết; đặt cà rốt làm mũi, than đá làm mắt, rồi cười đùa và hỏi nhau, "Nó có sống lại không?" Khi về nhà, chúng tôi uống sô-đá nóng hoặc boza mẹ đã chuẩn bị, tay đông cứng, má đỏ ửng. Những món quà cũng khác xưa. Không phải đồ chơi đắt tiền, mà là một đôi tất len, bộ bút màu sắc hoặc vài viên sô-cô-la mẹ lấy từ túi áo… Nhưng niềm vui khi mở món quà đó khác xa so với ngày nay. Bởi vì không phải giá trị của món quà mới quan trọng, mà là sự ấm áp của bàn tay người tặng. Và phần tuyệt vời nhất là được ở cùng một phòng với gia đình. Mẹ, cha, anh chị em… Không ai nhìn điện thoại, không ai nói, "Chụp hình ngay đi." Chúng tôi chỉ cười đùa, háo hức cùng nhau, sống trọn đêm kỳ diệu đó. Khi đồng hồ điểm nửa đêm, chúng tôi cùng đếm ngược trên TV, hét lớn "10… 9… 8…" cùng nhau. Rồi ôm lấy nhau và chân thành nói, "Chúc mừng năm mới." Bây giờ nghĩ lại, món quà lớn nhất của những đêm Giao Thừa đó chính là tình yêu vô bờ bến và cảm giác thuộc về nhau. Thật đơn giản, thật chân thực biết bao nhiêu… Ngày nay, đèn sáng hơn, quà tặng có thể lớn hơn, nhưng cảm giác ấm áp của mái ấm, mùi tuyết, giọng nói của mẹ, tiếng cười của cha… Chúng không bao giờ trở lại nữa. Tôi nhớ những ngày đó. Tôi nhớ cái háo hức trong sáng đó, tình yêu vô điều kiện đó. Có thể một ngày nào đó tuyết sẽ rơi lần nữa và đánh thức đứa trẻ trong tôi, dù chỉ trong một buổi tối. Chúc mừng năm mới, tuổi thơ của tôi… Chúc mừng năm mới những Giáng Sinh đẹp đẽ đó.