Phương pháp của Cục Dự trữ Liên bang đối với năm 2026 dựa trên một sự phân biệt quan trọng mà Jeffrey Schmid, Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành của Fed Kansas City, đã nhấn mạnh gần đây tại Diễn đàn Kinh tế Albuquerque. Luận điểm trung tâm của ông: nguồn gốc của tăng trưởng kinh tế quan trọng hơn quy mô của nó khi thiết lập chính sách tiền tệ. Trong bài phát biểu vào thứ Tư trước các nhà lãnh đạo doanh nghiệp khu vực và các nhà hoạch định chính sách, Schmid đã trình bày lý do tại sao số liệu GDP mạnh mẽ không tự động chứng minh việc cắt giảm lãi suất—và tại sao việc hiểu rõ tăng trưởng đến từ nguồn cung tăng hay cầu tăng đột biến sẽ định hình hướng đi của Fed trong suốt năm 2026.
Triển vọng Kinh tế 2026: Nơi Jeffrey Schmid Nhìn Thấy Sức Mạnh và Thận Trọng
Nền kinh tế Mỹ đã thể hiện sự phục hồi qua năm 2025, với GDP tăng 4,4% trong quý III và tiêu dùng của người tiêu dùng thúc đẩy phần lớn động lực. Bên cạnh tiêu dùng mạnh mẽ, đầu tư vào các dự án trí tuệ nhân tạo đã thúc đẩy hoạt động kinh tế thêm. Tuy nhiên, sức mạnh này mang theo những phức tạp mà Jeffrey Schmid đã phân tích cẩn thận trong bài phát biểu của mình. Trong khi các số liệu tăng trưởng chính có vẻ khả quan, Schmid tỏ ra thận trọng về lạm phát, cảnh báo rằng không nên giả định rằng tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ tự động mang lại giảm phát.
Mối quan tâm của ông tập trung vào một nguyên tắc kinh tế cơ bản: không phải tất cả các tăng trưởng đều như nhau. Sự mở rộng dựa trên cung—được thúc đẩy bởi các cải tiến năng suất, đột phá công nghệ và nâng cao hiệu quả—tự nhiên sẽ làm giảm lạm phát. Ngược lại, tăng trưởng dựa trên cầu—xuất hiện khi tiêu dùng của người dân tăng tốc, điều kiện tín dụng dễ dàng hơn và điều kiện tài chính nới lỏng—thường đi kèm với áp lực lạm phát. Với việc lạm phát đã duy trì trên mức mục tiêu 2% của Fed gần năm năm, Schmid nhấn mạnh rằng nền kinh tế vẫn có thể đang hoạt động vượt quá khả năng bền vững của nó, điều này đòi hỏi chính sách thận trọng hơn là nới lỏng.
Hiện tượng nghịch lý năng suất: Vai trò của AI trong Phân tích Tăng trưởng của Schmid
Jeffrey Schmid nhìn thấy triển vọng trong các xu hướng năng suất gần đây như một tín hiệu tiềm năng của sự mở rộng dựa trên cung. Mặc dù tuyển dụng trong năm 2025 còn thấp, năng suất lao động đã tăng mà không đi kèm với mở rộng tuyển dụng tương ứng—một mô hình cho thấy các doanh nghiệp có thể đang tận dụng các lợi ích về hiệu quả thông qua việc áp dụng AI và quản lý chi phí. Môi trường lao động ít tuyển dụng, ít sa thải, ít bỏ việc này có thể đại diện cho những tiến bộ thực sự về năng suất hỗ trợ tăng trưởng không gây lạm phát.
Tuy nhiên, Schmid chưa vội tuyên bố chiến thắng. Dữ liệu chưa đủ để tự tin quy kết các lợi ích về năng suất chỉ dựa trên AI, và ông thừa nhận rằng đầu tư của doanh nghiệp vào AI cũng đã góp phần vào tăng trưởng dựa trên cầu. Mâu thuẫn này phản ánh thách thức mà các nhà hoạch định chính sách phải đối mặt: đổi mới công nghệ có thể cùng lúc nâng cao năng lực cung và thúc đẩy áp lực cầu. Schmid vẫn lạc quan rằng AI và các sáng kiến khác cuối cùng sẽ mở ra một “chu kỳ tăng trưởng dựa trên cung, không gây lạm phát,” nhưng thời điểm vẫn còn chưa rõ ràng.
Chính sách Tiền tệ tại Ngã rẽ: Lập luận Thận Trọng của Schmid
Quyết định của Ủy ban Thị trường Mở Liên bang (FOMC) vào tháng Một về việc tạm dừng cắt giảm lãi suất phù hợp với đánh giá của Schmid. Nhiệm vụ kép của Fed—duy trì lạm phát gần 2% và hỗ trợ toàn dụng lao động—đòi hỏi giữ chính sách tiền tệ ổn định khi lạm phát vẫn gần 3%. Đối với Schmid, điều này không phải là việc thắt chặt thêm; mà là từ chối nới lỏng cho đến khi bản chất của tăng trưởng hiện tại rõ ràng hơn.
Lập luận cốt lõi của ông mang ý nghĩa sâu sắc: nếu tăng trưởng dựa trên cầu, việc cắt giảm lãi suất sẽ làm trầm trọng thêm lạm phát và phản tác dụng. Chỉ có sự mở rộng dựa trên cung mới xứng đáng với việc nới lỏng chính sách tiền tệ. Cho đến khi các nhà hoạch định chính sách có thể phân biệt rõ ràng giữa hai nguồn tăng trưởng này, con đường thận trọng là duy trì lập trường hạn chế tương đối. Phản ứng của ngân hàng trung ương đối với các cú sốc giá cả cuối cùng sẽ quyết định liệu áp lực lạm phát có tạm thời hay sẽ ăn sâu vào nền kinh tế, khiến việc xác định này trở nên thiết yếu trước khi điều chỉnh hướng đi chính sách.
Giảm thiểu dấu ấn của Fed: Chiến lược Bảng cân đối Kế hoạch Trước
Ngoài chính sách lãi suất, Jeffrey Schmid đã trình bày tầm nhìn về bảng cân đối của Fed phản ánh triết lý về sự bình thường hóa thị trường hơn là quản lý khủng hoảng. Ông tin rằng Fed hiện đang duy trì một dấu ấn quá lớn trong thị trường tài chính—một di sản của các can thiệp trong thời kỳ đại dịch—và nên dần thu nhỏ. Bảng cân đối, theo Schmid, chỉ nên mở rộng đến mức cần thiết để kiểm soát lãi suất và quản lý thanh khoản, và cuối cùng giảm quy mô khi điều kiện kinh tế cho phép.
Chỉ định cụ thể của ông là tiếp tục giảm các chứng khoán thế chấp, cho phép Fed chuyển hướng sang một bảng cân đối nhỏ hơn, tập trung vào trái phiếu kho bạc. Sự định hướng chiến lược này phản ánh nhận định rằng các biện pháp đặc biệt, dù hợp lý trong thời kỳ khủng hoảng, không nên trở thành vĩnh viễn. Bằng cách thu hẹp sự hiện diện của Fed trên thị trường, các nhà hoạch định chính sách có thể đánh giá chính xác hơn các mức giá thị trường thực sự và giảm thiểu rủi ro đạo đức gắn liền với các can thiệp kéo dài của ngân hàng trung ương—một bước chuyển mà Schmid xem là cần thiết cho sự ổn định tài chính lâu dài.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Jeffrey Schmid Vẽ Đường Đi của Ngân hàng Trung ương Mỹ về Kinh tế năm 2026: Tăng trưởng cung vượt quá cầu
Phương pháp của Cục Dự trữ Liên bang đối với năm 2026 dựa trên một sự phân biệt quan trọng mà Jeffrey Schmid, Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành của Fed Kansas City, đã nhấn mạnh gần đây tại Diễn đàn Kinh tế Albuquerque. Luận điểm trung tâm của ông: nguồn gốc của tăng trưởng kinh tế quan trọng hơn quy mô của nó khi thiết lập chính sách tiền tệ. Trong bài phát biểu vào thứ Tư trước các nhà lãnh đạo doanh nghiệp khu vực và các nhà hoạch định chính sách, Schmid đã trình bày lý do tại sao số liệu GDP mạnh mẽ không tự động chứng minh việc cắt giảm lãi suất—và tại sao việc hiểu rõ tăng trưởng đến từ nguồn cung tăng hay cầu tăng đột biến sẽ định hình hướng đi của Fed trong suốt năm 2026.
Triển vọng Kinh tế 2026: Nơi Jeffrey Schmid Nhìn Thấy Sức Mạnh và Thận Trọng
Nền kinh tế Mỹ đã thể hiện sự phục hồi qua năm 2025, với GDP tăng 4,4% trong quý III và tiêu dùng của người tiêu dùng thúc đẩy phần lớn động lực. Bên cạnh tiêu dùng mạnh mẽ, đầu tư vào các dự án trí tuệ nhân tạo đã thúc đẩy hoạt động kinh tế thêm. Tuy nhiên, sức mạnh này mang theo những phức tạp mà Jeffrey Schmid đã phân tích cẩn thận trong bài phát biểu của mình. Trong khi các số liệu tăng trưởng chính có vẻ khả quan, Schmid tỏ ra thận trọng về lạm phát, cảnh báo rằng không nên giả định rằng tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ tự động mang lại giảm phát.
Mối quan tâm của ông tập trung vào một nguyên tắc kinh tế cơ bản: không phải tất cả các tăng trưởng đều như nhau. Sự mở rộng dựa trên cung—được thúc đẩy bởi các cải tiến năng suất, đột phá công nghệ và nâng cao hiệu quả—tự nhiên sẽ làm giảm lạm phát. Ngược lại, tăng trưởng dựa trên cầu—xuất hiện khi tiêu dùng của người dân tăng tốc, điều kiện tín dụng dễ dàng hơn và điều kiện tài chính nới lỏng—thường đi kèm với áp lực lạm phát. Với việc lạm phát đã duy trì trên mức mục tiêu 2% của Fed gần năm năm, Schmid nhấn mạnh rằng nền kinh tế vẫn có thể đang hoạt động vượt quá khả năng bền vững của nó, điều này đòi hỏi chính sách thận trọng hơn là nới lỏng.
Hiện tượng nghịch lý năng suất: Vai trò của AI trong Phân tích Tăng trưởng của Schmid
Jeffrey Schmid nhìn thấy triển vọng trong các xu hướng năng suất gần đây như một tín hiệu tiềm năng của sự mở rộng dựa trên cung. Mặc dù tuyển dụng trong năm 2025 còn thấp, năng suất lao động đã tăng mà không đi kèm với mở rộng tuyển dụng tương ứng—một mô hình cho thấy các doanh nghiệp có thể đang tận dụng các lợi ích về hiệu quả thông qua việc áp dụng AI và quản lý chi phí. Môi trường lao động ít tuyển dụng, ít sa thải, ít bỏ việc này có thể đại diện cho những tiến bộ thực sự về năng suất hỗ trợ tăng trưởng không gây lạm phát.
Tuy nhiên, Schmid chưa vội tuyên bố chiến thắng. Dữ liệu chưa đủ để tự tin quy kết các lợi ích về năng suất chỉ dựa trên AI, và ông thừa nhận rằng đầu tư của doanh nghiệp vào AI cũng đã góp phần vào tăng trưởng dựa trên cầu. Mâu thuẫn này phản ánh thách thức mà các nhà hoạch định chính sách phải đối mặt: đổi mới công nghệ có thể cùng lúc nâng cao năng lực cung và thúc đẩy áp lực cầu. Schmid vẫn lạc quan rằng AI và các sáng kiến khác cuối cùng sẽ mở ra một “chu kỳ tăng trưởng dựa trên cung, không gây lạm phát,” nhưng thời điểm vẫn còn chưa rõ ràng.
Chính sách Tiền tệ tại Ngã rẽ: Lập luận Thận Trọng của Schmid
Quyết định của Ủy ban Thị trường Mở Liên bang (FOMC) vào tháng Một về việc tạm dừng cắt giảm lãi suất phù hợp với đánh giá của Schmid. Nhiệm vụ kép của Fed—duy trì lạm phát gần 2% và hỗ trợ toàn dụng lao động—đòi hỏi giữ chính sách tiền tệ ổn định khi lạm phát vẫn gần 3%. Đối với Schmid, điều này không phải là việc thắt chặt thêm; mà là từ chối nới lỏng cho đến khi bản chất của tăng trưởng hiện tại rõ ràng hơn.
Lập luận cốt lõi của ông mang ý nghĩa sâu sắc: nếu tăng trưởng dựa trên cầu, việc cắt giảm lãi suất sẽ làm trầm trọng thêm lạm phát và phản tác dụng. Chỉ có sự mở rộng dựa trên cung mới xứng đáng với việc nới lỏng chính sách tiền tệ. Cho đến khi các nhà hoạch định chính sách có thể phân biệt rõ ràng giữa hai nguồn tăng trưởng này, con đường thận trọng là duy trì lập trường hạn chế tương đối. Phản ứng của ngân hàng trung ương đối với các cú sốc giá cả cuối cùng sẽ quyết định liệu áp lực lạm phát có tạm thời hay sẽ ăn sâu vào nền kinh tế, khiến việc xác định này trở nên thiết yếu trước khi điều chỉnh hướng đi chính sách.
Giảm thiểu dấu ấn của Fed: Chiến lược Bảng cân đối Kế hoạch Trước
Ngoài chính sách lãi suất, Jeffrey Schmid đã trình bày tầm nhìn về bảng cân đối của Fed phản ánh triết lý về sự bình thường hóa thị trường hơn là quản lý khủng hoảng. Ông tin rằng Fed hiện đang duy trì một dấu ấn quá lớn trong thị trường tài chính—một di sản của các can thiệp trong thời kỳ đại dịch—và nên dần thu nhỏ. Bảng cân đối, theo Schmid, chỉ nên mở rộng đến mức cần thiết để kiểm soát lãi suất và quản lý thanh khoản, và cuối cùng giảm quy mô khi điều kiện kinh tế cho phép.
Chỉ định cụ thể của ông là tiếp tục giảm các chứng khoán thế chấp, cho phép Fed chuyển hướng sang một bảng cân đối nhỏ hơn, tập trung vào trái phiếu kho bạc. Sự định hướng chiến lược này phản ánh nhận định rằng các biện pháp đặc biệt, dù hợp lý trong thời kỳ khủng hoảng, không nên trở thành vĩnh viễn. Bằng cách thu hẹp sự hiện diện của Fed trên thị trường, các nhà hoạch định chính sách có thể đánh giá chính xác hơn các mức giá thị trường thực sự và giảm thiểu rủi ro đạo đức gắn liền với các can thiệp kéo dài của ngân hàng trung ương—một bước chuyển mà Schmid xem là cần thiết cho sự ổn định tài chính lâu dài.