Tôi thuê cái phòng chia nhỏ đó, cách âm kém đến mức có thể nghe thấy tiếng báo thức của hàng xóm.


Mỗi sáng, hàng xóm đặt sáu cái báo thức, từ 6:30 sáng đến 7 giờ, không đánh thức nổi anh ta.
Chỉ có tôi bị đánh thức.
Sau đó tôi hình thành thói quen. Mỗi lần báo thức reo lần đầu, tôi gõ vào tường.
Gõ ba cái, hàng xóm sẽ hét lên: “Biết rồi.” Sau đó thế giới yên tĩnh trong mười phút.
Có ngày anh ta dọn đi.
Ngày hôm sau, 6:30 sáng, báo thức không reo.
Tôi tỉnh dậy, nằm trên giường, nghe thấy nhịp tim của chính mình.
Thật yên tĩnh, yên đến mức không thể ngủ được.
Tôi gõ vào tường trống của hàng xóm.
Gõ ba cái.
Không ai hét lên.
Tôi thả tay xuống.
Tối đó tan làm, hàng xóm mới chuyển đến.
Là một cô gái.
Tôi đi qua cửa cô ấy, cô ấy đang lấy đồ ra.
Một ấm đun nước điện, một chiếc đèn bàn nhỏ, một chiếc báo thức.
Không phải báo thức điện thoại.
Là loại cũ, có hai chiếc chuông sắt.
Tôi dừng lại.
Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi nói,
“Bạn có thể gõ vào tường khi báo thức của bạn reo không?”
Cô ấy hơi sững lại.
Sau đó nói,
“Được. Nhưng tôi không thể dậy, bạn gõ giúp tôi.”
Cô ấy đã chuyển đến ba tháng rồi.
Mỗi sáng 6:30, báo thức reo lần đầu, tôi gõ vào tường ba cái.
Cô ấy đáp lại ba cái.
Rồi cả hai thức dậy.
Chúng tôi chưa từng gặp mặt.
Không biết tên nhau.
Nhưng lần đầu tiên tôi cảm thấy, trong thành phố này, cái phòng chia nhỏ đó, không thể cách âm nổi một chiếc báo thức.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim